Skip to main content

Hoàng Ngọc Tiến


Trả lời nhanh: Khi bạn tin “ngành của tôi thì buộc phải chịu công nợ, buộc phải bán giá rẻ”, phần lớn đó không phải luật của ngành — đó là dấu hiệu mô hình kinh doanh chưa được thiết kế. Trong cùng một ngành luôn có người làm rất khác và sống rất khác.

Bài 2 trong chuỗi 5 bài “Làm kinh doanh, không làm nghề”. (Đọc trước: bài mở màn — Tôi là ai.)

Lầm tưởng: “Ngành của tôi thì buộc phải như vậy”

Tôi gặp rất nhiều chủ quán, chủ xưởng, chủ shop nói cùng một câu: “Ngành này nó vậy đó em — phải cho nợ, phải bán rẻ, phải cày.” Họ tin đó là luật bất biến. Và vì tin, họ chấp nhận, rồi mắc kẹt trong chính niềm tin của mình: bán rất nhiều, nhưng cuối tháng trong túi không còn tiền; càng làm càng mệt, mà công ty vẫn không lớn.

Niềm tin này nguy hiểm vì nó nghe rất hợp lý. Nhìn quanh, ai trong ngành cũng làm vậy. Nhưng “ai cũng làm vậy” không có nghĩa là “buộc phải vậy”. Nó chỉ có nghĩa là phần lớn mọi người đang mắc cùng một cái kẹt.

Sự thật: bạn không làm kinh doanh — bạn đang làm NGHỀ

Làm nghề là tự thuê chính mình: bạn giỏi tay nghề, bạn cày, và doanh thu phụ thuộc trực tiếp vào sức của bạn. Ngày bạn nghỉ, tiền ngừng chảy. Làm kinh doanh là thiết kế một hệ thống tạo ra giá trị — và hệ thống đó có thể vận hành ngay cả khi bạn không trực tiếp đứng máy.

Một người thợ giỏi hơn không tự nhiên biến thành một doanh nghiệp tốt hơn. Khác biệt giữa người giàu và người nghèo trong cùng một ngành không nằm ở “ngành”, mà nằm ở chỗ bạn có thiết kế lại cách doanh nghiệp tạo ra, trao đi và thu lại giá trị hay không.

Nói cách khác: hai người bán cùng một món, nhưng một người bán “một món hàng”, còn người kia bán “một trải nghiệm / một kết quả cho một nhóm khách cụ thể, theo một cách mà đối thủ không làm”. Người thứ hai không chiến đấu về giá, vì họ không còn ở trên cùng một bàn cờ.

Nguyên lý: 3 thứ quyết định, mà phần lớn người chủ chưa từng thiết kế

Mô hình kinh doanh, nói cho dễ, là câu trả lời cho ba câu hỏi. Phần lớn người chủ nhỏ chưa bao giờ ngồi xuống trả lời chúng một cách có chủ đích:

1. Khách hàng mục tiêu / ngách.
Bạn đang bán cho tất cả mọi người — nên không cho ai đủ lý do để chọn bạn và trả giá tốt? Hay bạn chọn một nhóm cụ thể mà bạn phục vụ xuất sắc đến mức họ sẵn sàng trả nhiều hơn và giới thiệu người khác? Khi bạn cố làm hài lòng tất cả, bạn trở thành lựa chọn mờ nhạt với tất cả.

2. Hành trình khách hàng.
Từ lúc một người lạ biết đến bạn, đến lúc họ trả tiền (và quay lại lần hai, lần ba) gồm những bước nào? Chỗ nào đang rơi rớt khách? Rất nhiều doanh nghiệp đổ tiền kéo khách về, rồi để khách rơi mất ở một khâu nhỏ mà họ chưa từng để ý — một tin nhắn trả lời chậm, một quy trình mua hàng rườm rà.

3. Cấu trúc giá và công nợ.
Bạn đang để thị trường áp giá và áp công nợ lên mình, hay bạn chủ động thiết kế nó? Công nợ không phải lúc nào cũng xấu — nhưng công nợ không được thiết kế sẽ ăn mòn dòng tiền của bạn cho đến khi bạn làm thuê không công cho chính khách hàng của mình.

Khi ba thứ này chưa được thiết kế, bạn buộc phải lao vào cuộc chiến giá rẻ và công nợ — không phải vì ngành, mà vì bạn không có lựa chọn nào khác trong tay.

Câu chuyện của tôi

Tôi từng tin làm kinh doanh chỉ đơn giản là mở công ty ra rồi thuê người vào làm. Cứ có sản phẩm, có người, có khách là thành “ông chủ”. Tôi đã làm đúng như vậy, và đã mắc kẹt đúng như vậy.

Tháng 11/2023, tôi tham gia BNI và lần đầu đứng giữa một cộng đồng toàn người chủ doanh nghiệp thật. Điều khiến tôi giật mình không phải là ai đó có doanh thu khủng — mà là: cùng một ngành, có người vật lộn từng đồng, có người làm nhẹ nhàng mà vẫn lời. Khác biệt không nằm ở sản phẩm, mà ở cách họ thiết kế cuộc chơi: họ chọn khách kỹ hơn, họ thiết kế hành trình mua hàng gọn hơn, họ chủ động về giá. Đó là lúc tôi hiểu mình đã làm nghề, chứ chưa làm kinh doanh — và bắt đầu học lại từ đầu.

👉 [Tùy chọn — Tiến thêm: một chủ DN cụ thể bạn từng gặp/quan sát, cùng ngành nhưng làm khác hẳn — kể ngắn, giấu tên.]

Bắt đầu thiết kế lại: 3 câu hỏi cho tuần này

Bạn không sửa được cả doanh nghiệp trong một ngày. Nhưng bạn có thể bắt đầu bằng ba câu hỏi — viết câu trả lời ra giấy, đừng chỉ nghĩ trong đầu:

  • Ai là một nhóm khách hàng tôi phục vụ tốt nhất, và tôi đang làm gì để họ thấy tôi khác biệt?
  • Trong hành trình mua hàng của tôi, bước nào đang khiến tôi mất khách hoặc mất giá?
  • Nếu tôi không cho công nợ (hoặc giảm một nửa), tôi cần thay đổi gì trong sản phẩm/giá để khách vẫn đồng ý?

Chỉ cần trả lời thật ba câu này, bạn đã bước từ “làm nghề” sang “làm kinh doanh”. Và một khi mô hình đã đúng, câu hỏi tiếp theo sẽ là: tiền thật của mình đang ở đâu? — đó là nội dung Bài 2 của chuỗi này.

Câu hỏi thường gặp

Thiết kế lại mô hình kinh doanh là làm gì?
Là thiết kế lại 3 thứ: khách hàng mục tiêu/ngách, hành trình khách hàng, và cấu trúc giá–công nợ — để thoát khỏi cuộc chiến bán rẻ và cho nợ.

Doanh nghiệp nhỏ có cần mô hình kinh doanh không?
Càng nhỏ càng cần, vì nguồn lực ít — sai mô hình thì càng cày càng kiệt.

Làm sao biết mình đang “làm nghề” hay “làm kinh doanh”?
Hỏi: nếu bạn nghỉ 1 tháng, doanh nghiệp còn chạy không? Nếu không, bạn đang làm nghề.

Về tác giả & chuỗi bài

Hoàng Ngọc Tiến — founder H ONE Enterprise; Chủ tịch nhiệm kỳ 26, BNI Success Chapter (TP.HCM). Định vị “người đang học, làm thật”. Liên hệ: nhắn tin hoặc www.hoangngoctien.com.

Chuỗi “Làm kinh doanh, không làm nghề”: Bài Mở màn · Bài 1 (đang đọc) · Bài 2 — Tiền thật của bạn ở đâu · Bài 3 — Công ty là tài sản hay công việc · Bài 4 — Không phải dân sale vẫn bán được.